Trình duyệt của bạn:Mozilla/5.0
Vừa đi học về tới nhà chưa kịp ăn cơm. Siêu đã rủ ba thằng bạn lù lù dẫn xác tới. Cậu hất mặt:
- Gì thì cũng phải để cho tao thở cái đã chứ.
Học bô loa:
- Tao biểu từ từ nhưng tụi nó không nghe, sợ giờ thiêng nên muốn tránh.
Trung khập khiễng nói ngay từ ngoài sân:
- Đi liền bây giờ đi, tao và thằng Cường đã lo xong lễ của tụi tao.
Siêu đưa mắt ngó Học:
- Phần mình tính cúng cái gì đây?
Học lơ mơ nhìn chỗ khác:
- Tùy mày. Tao không biết góp ý đâu. Hay mày hùn với tao mua nải chuối và...
Cường cướp lời Siêu chỉ tay vào bọc lễ của mình:
- Ở đây tụi tao đã có xôi, có bánh và một nải chuối rất ngon rồi. Mày cúng món mặn đi và mua thêm nhang đèn nữa.
Nghe gợi ý, Siêu đá chân vào mông Học:
- Mày nghe chưa thằng ôn.
Học quay lại trừng mắt:
- Việc gì tới tao chứ. Hồn ma hiện ra với tụi mày đòi đồ cúng chứ có hiện ra với tao đâu. Chẳng qua tao có mặt cùng đi là vì bạn bè thôi.
Rất bất mãn bởi tính toán của Học nhưng Siêu không tiện nói đành tự lo phần mình:
- Tao không có sẵn tiền mua nên định bắt con gà mái của tao làm thịt đem cúng đỡ. Còn nhang thì rút một bó ở nhà.
Trung kêu trời:
- Chao ôi! Giờ này mày mới bắt gà làm thịt thì chừng nào mới xong chứ!
Siêu không chần chừ mà vội xăn tay áo:
- Chỉ một chút. Có sẵn nước sôi trong bình thủy rồi, không lâu đâu.
Cường xấn vào phụ với Siêu trong khi Trung và Học nằm trên nhà tán gẫu. Nửa giờ sau mùi thơm ngầy ngậy của thịt gà luộc bay tỏa khắp nhà khiến mấy đứa em của Siêu lò mò tới đòi ăn. Nhất là thằng út, nó cứ phập phồng hai cánh mũi:
- Anh Hai dành phần cho em cái đùi đừng có chặt ra nhé!
Siêu quát nó:
- Đâu phải thứ ăn được mà mày đòi.
Thằng út chớp mắt rồi nuốt nước bọt cho xuôi xuống cần cổ:
- Thịt gà sao lại không thể ăn được chứ. Bộ anh tính đem đi chỗ khác rồi giấu ăn một mình à?
Siêu cố gắng phân bua:
- Tao thề là hông ăn. Đây là đồ đem cúng.
Thằng út vẫn không hiểu nỗi khổ mà anh nó đang mang nên cười xòa:
- Tưởng gì chứ cúng trước rồi sẽ được ăn sau. Mà em nhớ ba má đi đâu có dặn...
Thấy Siêu lâm vào tình cảnh khó giải thích. Cường cứu bồ:
- Thằng nhóc này mày biết gì mà hỏi han lòng thòng. Anh hai mày đang thi cử nên cúng để cầu xin đỗ đạt. Mày nói nhiều mất linh bị cốc lủng sọ, tụi tao hổng bênh đâu.
Hiểu rõ cặn kẽ thằng út liền biến đi sau khi để lại cái liếm mép đầy thèm khát. Siêu lầm bầm bảo Cường:
- Chờ nhang tàn đem về hay để lại đó luôn?
Cường gạt đi:
- Đồ cúng rồi ăn không ngon. Nếu muốn chiêu đãi thằng em mày thì làm thịt con gà khác.
- Nhưng tao chỉ có mấy con để gây giống... không gặp phải chuyện khủng khiếp đêm qua tao không đụng tới chúng đâu. Thôi thì một lát nữa tính sau. Bây giờ lo vớt gà rồi còn đi kẻo muộn...
Siêu làm mọi việc một cách lập cập cho tới khi tất cả cùng rời nhà trực chỉ hướng cái gò hoang mà tiến. Vừa đúng mười hai giờ trưa... cái giờ mà những kẻ mê tín cho rằng rất linh thiêng.
Nắng làm khuôn mặt của các cậu con trai đỏ gay và ai nấy đều vã mồ hôi ướt áo. Còn chừng mười mét nữa là tới cái gò nhưng bốn cậu con trai chẳng ai chịu xung phong. Trung giẫm lên chân Học:
- Mày đem đồ lễ tới đó đặt lên giùm tụi tao đi.
Học viện cớ lắc đầu:
- Lòng thành của ai người đó dâng, tao đâu dám tài lanh.
Cường đẩy lưng Siêu tiến lên:
- Mày mang gà lại trước đi.
Siêu dùng dằng:
- Tao không dại. Tất cả đếm một, hai, ba... bước tới cùng một lúc.
Và họ đã làm như thế mới có thể đến được bên cái gò. Thủ tục cúng của bốn tên con trai cũng ngắn gọn và rất buồn cười. Họ đặt lễ, đốt nhang vái, nêu tên món lễ của ai khiến cho Học phải điều chỉnh:
- Tụi bay lộn xộn quá. Cứ gom chung vào cần gì phải tách riêng từng người.
Siêu lên tiếng:
- Phải nói rõ thì hồn ma mới biết là con gà của tao, còn bánh trái của hai thằng kia.
Biết mình đang bị nói mỉa, Học phải vội ngậm miệng. Nhưng Trung không để yên đã to tiếng báo cáo:
- Hồn ma ơi... ba thằng tui đã đáp ứng đòi hỏi của hồn ma rồi, xin đừng có quấy rầy. Còn thằng bạn tui tên Học... hồn ma chưa thăm nó, nếu còn muốn thứ gì thì cứ tìm. Để tui đọc địa chỉ...
Hành động bất ngờ của Trung khiến cho Học lạnh gáy, tóc tai dựng ngược hết cả lên. Cậu muốn chửi, muốn đấm thằng bạn chết tiệt đã chơi khăm cậu một cú nốc ao song tay chân cứ như bại xuội chẳng thể nào điều khiển nổi. Làm sao mà cậu không phát hoảng khi lâm vào tình cảnh “họa vô đơn chí” thế này chứ. Học tự biết mình cũng là một tay sợ ma thứ thiệt... vậy mà thằng khốn Trung lại hại cậu bằng cách xúi hồn ma tìm tới cậu. Nó còn đọc vanh vách địa chỉ... Ôi, phen này cậu sẽ bị ú tim đây. Cơn bủn rủn từ trong ruột toát ra làm cho Học khụy chân. Không có cánh tay nào đỡ cậu cho tới khi Học nghe tiếng chân chạy. Hoảng hồn, cậu vận dụng tất cả sức mạnh vào đôi chân rồi lập tức điều khiển nó hoạt động... tới khi không còn chạy được nữa, buộc phải dừng thì Học ngã nhào vô người Siêu. Cậu thở rống lên như bò:
- Hờ... hờ... hờ...
Siêu hất Học sang một bên, chửi toáng:
- Chưa đến nỗi bị cắt tiết đâu mà giãy chết. Hồn ma cô gái chưa tới thăm mày giữa ban ngày được đâu.
Học trếu tráo:
- Tao biết tội... mày làm ơn đừng có nhắc lại nữa. Tuy hồn ma chưa hỏi đến nhưng tao sẽ tỏ thiện ý vào ngày mai.
- Mày tính lấy gì để làm lễ đem ra gò?
- Tao không biết. Có thể là cây trái vườn nhà tao.
- Mày đi một mình ra gò hay triệu tập cả tụi tao.
Học nghe hơi thở của mình tuôn ra từ mọi nơi có lỗ hổng. Cậu trả lời đứt quãng:
- Ngày mai... bàn tiếp đi. Bây giờ... tao đang bối rối lắm!
Thông cảm cho tâm trạng ruột gan lộn tùng phèo của Học, cả ba cậu con trai không bày trò trêu chọc nữa, ai đi về nhà nấy vì trong số họ có kẻ chưa được ăn cơm trưa.
Sáng hôm sau nhằm vào ngày chủ nhật, Siêu cuộn mình trong chăn với ý định sẽ ngủ bù cái đêm bị hồn ma quấy rầy. Nhưng cậu không được toại nguyện bởi đám bạn dẫn xác đến. Tiếng của Trung mở đầu:
- Dậy mau... có lộc ăn...
Siêu hé mở một bên mắt:
- Ở đâu ra. Mày tính giở trò lừa đảo hả?
Trung xoắn mũi Siêu kéo ngồi lên:
- Chưa nhìn thấy đã nói bậy. Coi chừng tao đớp mất phần của mày bây giờ. Lúc này Siêu đã mở banh cả hai mắt và chịu hoạt động miệng. Cậu láu liên:
- Lộc ăn đâu?
- Ở ngoài kia.
- Của đứa nào?
- Thằng Học.
- Tao có nghe lộn hay không?
- Hổng lộn đâu. Mày hãy nhìn ra trước sân nhà mày kìa, thằng Học đang ngồi ở trước cây bông giấy với cái bịch to tướng đó!
- Có vật gì trong đó?
- Một con vịt quay thơm phức và năm ổ bánh mì.
- Trời! Sao hôm nay nó hào phóng quá trời vậy. Dám bao tụi mình cả vịt quay.
Trung trề môi:
- Không dám nó cho ăn vịt quay đâu, đừng mừng vội. Nhờ tao hù gãy lưỡi nó mới chịu bao mỗi thằng một ổ bánh mì.
Siêu thộn mặt tiu nghỉu:
- Thế còn con vịt quay ngon lành kia?
- Là lễ của nó đem ra gò cúng hồn ma cô gái.
- Ủa, nó chơi sang dữ vậy hả? Hôm qua tao nghe nó nói chỉ cúng trái cây vườn thôi mà.
Trung rỉ nhỏ vào tai Siêu:
- Thì phải có vấn đề thằng keo kiệt bủn xỉn ấy mới chịu tốn tiền chứ. Mày thử ngó bộ dạng của nó coi, chắc đêm qua bị hồn ma vật ra trò...
Nghe theo lời Trung, Siêu lấp ló bên trong cửa sổ nhìn ra thấy Học phờ phạc không khác gì cậu đêm trước.
Cũng từng là nạn nhân nên Siêu nghe thương xót cho Học chứ không có ý định trêu chọc thêm. Cậu bảo Trung:
- Thôi, nó cho ăn bánh mì là tốt rồi. Mày ra ngoài đó với tụi nó, chờ tao đánh răng cái đã. Nhớ đừng có kháo chuyện kẻo ba má tao nghe được ổng bả chửi rầm lên.
Nửa giờ sau, Trung, Học, Cường, Siêu có mặt tại cái gò hoang nhưng họ đã trông thấy một tình huống hết sức ngỡ ngàng. Đó là tất cả những thứ mà họ đem cúng hôm qua đã bị hồn ma ăn hết nhẵn. Bằng chứng là xương gà vương vãi và vỏ trái cây nằm rải rác gần đó. Còn bánh và xôi thì không thấy dấu tích đâu.
Cường thì thầm:
- Đây đúng là một hồn ma chết đói nên mới ăn nhiều như vậy.
Siêu trừng mắt ra ý bảo Cường im:
- Liệu mà giữ cái miệng. Mày không biết là chúng ta đang đứng ngay tại cái gò hoang đây sao.
Bị nhắc nhở. Cường vội đưa tay bịt mồm mình rồi đứng im nhìn Học bày lễ vật cúng. Con vịt quay bắt mắt tỏa mùi ra thơm phức khiến mọi người ai nấy đều phải nuốt nước miếng ừng ực. Nhất là Học, trông cậu có vẻ tiếc món ăn mà rất hiếm khi cậu được ăn. Nếu không phải là sợ hồn ma quậy phá mình thì dễ gì Học chịu mất con vịt quay béo ngầy, béo ngật ấy.
Đốt nhang xong, không muốn nán lại để tăng cường thêm độ tiếc rẻ của mình, Học hối thúc các bạn:
- Về thôi tụi mày. Coi như phần tao cũng đã ổn.
Chẳng có câu nào phản đối nên tất cả cùng quay lưng. Đi được một đoạn ngắn. Cường bỗng nêu thắc mắc:
- Theo tao thì xưa nay ma chỉ hưởng hương hoa của đồ cúng chứ đâu có ăn máng trọi giống như mình vừa thấy.
Trung có cùng ý nghĩ:
- Thằng Cường nói đúng. Ma mà biết ăn thịt gà chừa lại xương thì kể cũng lạ đời. Ê... có khi nào tụi mình bị hợm không?
Học đang tiếc con vịt quay đến xót cả ruột gan vì cậu phải đập heo đất mới đủ tiền mua nó, nên gật đầu tán đồng:
- Có thể lắm. Hay tụi mình quay lại đó xem sao.
Siêu gạt phăng:
- Đã cúng rồi thì mặc kệ hồn ma cô ta muốn ăn kiểu nào thì tùy ý. Bộ ba thằng mày muốn bị quấy nhiễu nữa sao?
Nhưng Trung, Học và Cường đã hùa tới kéo tay Siêu:
- Giữa ban ngày mà lại không phải là giờ thiêng, mày đừng lo. Trước giờ chưa ai nhìn thấy ma ăn uống ra sao, nhất định hôm nay bốn thằng mình phải rình thử. Giá có thằng Quang xồm nó sẽ không bỏ qua cơ hội này, hổng chừng còn chụp được cả hình hồn ma đang nhai ngấu nghiến con vịt quay.
Thoạt đầu Siêu bị bản chất nhút nhát trong người giữ chân lại, sau đó nghe tới cái tên Quang xồm cậu bèn nổi máu anh hùng:
- Hừm... tụi bay nhắc làm gì thằng khốn chỉ chuyên môn ăn hiếp bạn bè. Hôm rồi nó còn nhổ cả nước bọt vào mặt tao.
Trung cũng trề miệng rên:
- Nó đấm tao túi bụi tới bây giờ vẫn còn đau.
Học vội nhắc đến nỗi khổ của mình:
- Tao thì nào có yên thân gì. Bị nó đá những hai cái, còn phải bỏ chạy thục mạng... khốn kiếp quá... tao hứa từ nay không bè bạn với nó nữa.
Cường nhấp nhổm đôi chân vì bị mỏi:
- Đã không chơi thì xếp chuyện nó qua một bên rồi trở lại chỗ cái gò. Tao nghe mắt trái giật giật chắc là sắp có chuyện.
Tự nhiên nghe Cường nói vậy tất cả cùng sốt sắng quay trở lại. Nhưng lần này họ đi thật rón rén cứ như người đi rình trộm chứ không ồ ạt giống lúc nãy. Khoảng cách từ chỗ họ tới cái gò bị rút ngắn... cho đến khi độ nhìn của từng người có thể thấy rõ ràng. Song cả bốn đôi mắt cùng kinh ngạc, ngỡ ngàng... thậm chí thay đổi bằng cơn giận tột độ. Tiếng Trung thét:
- Thằng khốn Quang xồm kìa.
Học tiếp lời giọng tức run:
- Nó đang xé con vịt quay của tao ăn.
Cường cà lăm:
- Thái... thái độ... rất ung dung.
Chỉ bấy nhiêu thôi là tất cả đều hiểu rằng mình đã bị Quang xồm chơi khăm. Họ nổi điên, mạnh ai nấy vớ được gì cầm theo cùng xông tới chỗ cái gò quyết trừng trị kẻ đã gây ra điều khốn kiếp. Siêu lăm lăm cục đá to bằng cái chén ăn cơm, quát tháo ầm cả lên:
- Thằng xồm chó chết kia, thế nào xương vịt quay cũng đâm thủng cổ mày.
Bị phát hiện đã giở trò, Qang xồm không quê còn nhăn răng ra cười:
- Món ăn ngon, tao phải nhai chậm rãi cớ gì xương đâm được. Cám ơn tụi bay đã có lòng...
Học không dằn được cơn nóng nảy nhảy tới múa khúc cây dài cả thước trên tay. Sắc mặt cậu đỏ gay:
- Thì ra mấy ngày nay mày đã giả làm oan hồn nhát tụi tao.
Quang xồm vẫn nham nhở:
- Biết rồi còn la lớn. Vịt quay của mày giòn và béo, tao hứa sẽ chừa lại cho mày cái đầu...
Không nhịn nổi, cả bốn cậu con trai đằng đằng sát khí xúm lại kẻ đánh, người đè khiến Quang xồm dù có sức mạnh cũng không tài nào thoát ra được. Thế là khi mọi người bớt cơn giận, tên con trai có bản tính bậm trợn xấu xa đã bị no đòn đến nỗỉ phải ói số thịt vịt quay vừa xơi được ra ngoài.
Sự việc hồn ma đòi đồ cúng đã sáng tỏ nên Trung, Học, Siêu và Cường không còn nhút nhát như lúc trước. Tối đến họ có thể tự đi đến nhà nhau rồi về mà không phải vắt giò chạy bán mạng vì sợ ma. Chuyện xảy ra tuy cả bốn không ai hé môi kể lại nhưng chẳng hiểu sao có một số người lớn biết được. Kẻ bị mắng đầu tiên là Siêu:
- Cái thằng đã lớn thế mà còn ngu, tin vào những chuyện ma xàm. May mà nó chỉ mới đem cống nạp con gà.
Thằng út em Siêu làm cho cậu quê thêm:
- Phải chi bữa đó em ăn cái đùi thì đỡ thấy tiếc hơn. Khi không đem dâng con gà luộc to đùng.
Hai nhỏ em gái cũng không chịu tha mạng. Xuân đế vào:
- Ảnh bị ma giả nhát mà sáng ra tao phải giặt một thau thùng mền.
Xinh đưa tay bịt mũi làm mặt xấu:
- Eo ơi... khủng khiếp quá. Không biết gặp ma thiệt anh hai mình sẽ ra sao?
Chỉ với bấy nhiêu lời lọt vào tai, Siêu đã thấy da mặt mình rát bỏng dù cậu đang đứng trong chỗ mát.
Nghĩ thật giận thằng Quang xồm khốn kiếp. Nhưng dẫu sao cậu và các bạn cũng đã cho nó một trận nên thân rồi.
Không biết thằng Học, thằng Cường, thằng Trung có bị người nhà đay nghiến chăng? Siêu nảy ra ý định đi tìm đến nhà chúng xem tình hình nên lén lút ra vườn rồi vạch rào để đi. Cậu lần mò tới nhà Cường và lại nghe than thở:
- Nghĩ lại mấy thằng mình thiệt là dại, mắc lừa, tốn tiền của lại bị người ta cười.
Siêu vội vàng bịt tai:
- Tao trốn qua đây là để tránh nghe mày làm ơn đừng ca cẩm nữa.
Rồi cậu quay qua hỏi:
- Hai thằng kia thế nào rồi?
Cường chép mỉệng:
- Một thằng thì tiếc hùi hụi số tiền mua vịt quay, còn một thằng thì điếc ráy vì đã chôm của mẹ nó bọc bánh bả định đem biếu người ta.
Siêu thở dài:
- Cùng gặp nạn như nhau thôi.
Cường bỗng chạy xuống bếp bưng lên cho Siêu một ly sữa đậu nành còn nóng:
- Uống đi rồi quên hết mọi chuyện. Tao nghĩ mày và thằng Học từ nay nên tập trung đầu óc để học hành.
- Cám ơn lời khuyên của mày. Tao đã tự hứa với mình rồi, qua khỏi ngày hôm nay tao sẽ không đi chơi nữa.
Cường đề nghị:
- Vậy thì còn trọn một ngày, tập trung tụi nó lại đi câu cá nấu canh chua.
Siêu hào hứng:
- Nếu không có cá nấu, tao sẽ ủng hộ con gà làm hai món cháo và xé phay.
Với tâm trạng rất vui, Siêu và Cường kéo nhau đi tìm hai thằng bạn cũng đang lâm vào tình trạng giống nhau.
Sau một buổi câu cá đầy hứng khởi, tất cả trở về nhà Siêu với chiếc giỏ khá nặng đựng lẫn lộn nhiều thứ. Trung nói vui:
- Rặt một lũ bò ngang.
Cường ngọng nghịu:
- Tại... tại mày, thích bắt... bắt cua chứ bộ.
Học khom người lắc cái giỏ bằng tre:
- Hổng bắt nó thì chỉ có nước về tay không.
Siêu vung tay:
- Tao câu được tới mấy con cá lóc, chỉ tại thằng Trung làm cho sổng.
Trung vươn cổ lên cãi:
- Mày là chuyên gia đổ thừa. Đành rằng cá cắn câu nhưng chưa bỏ vô giỏ thì sao là tại tao cho được. Thôi, bắt được nhiều cua thì cũng đã có thứ ăn.
- Phải làm gì với nó đây. Cua thì sao có thể nấu canh chua?
Nghe Học nói, Cường góp ý:
- Nấu bún riêu, trời nắng ăn thứ này là nhất.
Siêu lười biếng:
- Nhưng phải giã và lọc thịt của nó thì mệt lắm.
Cường nhận phần:
- Cứ để tao. Mày lo đi kiếm mấy thứ phụ gia để nấu là được rồi.
Học tự nhiên đề xuất:
- Tao ủng hộ hai ký bún bằng tiền mặt.
Ba đôi mắt còn lại ngó nhau đầy lạ lẫm khiến Học nghe tự ái tràn trề. Cậu phân trần:
- Tụi bay đừng cho rằng lúc nào tao cũng chỉ biết ăn của người. Chơi với bạn bè phải có qua có lại chứ.
Trung láu lỉnh:
- Không biết tao có nên tin vào lỗ tai tao nữa không?
Học vui vẻ gật đầu:
- Cần phải tin vì mày đang nghe rõ ràng mà. Bây giờ mày lãnh nhiệm vụ đi mua bún, tao đưa tiền.
Trung lộ vẻ ngần ngừ:
- Từ từ mua. Tụi mày nấu xong được nồi canh cua thì cũng còn lâu lắm.
Nhưng Học cứ nhất thiết bắt Trung phải đi liền khiến cậu lầm bầm mắng trả lại:
- Được lắm. Đã thế thì tao sẽ cho tụi mày đợi dài cổ...
- Dám không…?
- Đi sẽ biết.
Nói rồi Trung biến nhanh cùng chiếc xe đạp của Siêu. Ở nhà cả ba tên con trai còn lại bắt đầu trổ tài nấu nướng với mớ kinh nghiện chỉ biết qua loa. Chiều nay ba má Siêu và mấy đứa em qua hết nhà bác Hai nên không có ai làm vướng bận. Thế là mặc sức cho họ bày biện khắp căn nhà bếp đến hai xoong nồi riêu cua. Học hỉnh mũi:
- Cũng thơm ngon đáo để. Tao đang đói chắc chắn sẽ ăn được hai ba tô.
Cường nếm thử, trề môi chê:
- Ngon gì mà ngon, phải thêm mớ gia vị vô nửa mới có thể đậm đà. Tao khoái nó chua chua một chút.
Siêu quẳng cho Cường gói me nó dự trữ trong nhà:
- Đây ông tướng, nhưng cho vào ít thôi kẻo chua lè mất ngon.
Trong lúc Cường cắm cúi bên cạnh nồi riêu cua hấp dẫn thì Siêu, Học nhóng cổ ra ngoài. Một trong hai thằng lầm bầm:
- Từ đây tới chợ có bao xa mà thằng ranh ấy đi lâu dữ vậy?
- Thì lúc nãy nó đã chẳng nói trước rồi ư?
- Nhưng nó cũng phải nóng lòng vì sợ tụi mình xơi trước chứ?
- Không có bún thì xơi trước thế nào được. Hổng lẽ húp nước riêu...
Hai rồi tới ba kẻ vào ra. Chán chê cho đến lúc họ toan quyết định chia nhau húp nước riêu thì Trung mới chịu dẫn xác về, song cử chỉ của cậu đầy hốt hoảng:
- Có chuyện lớn... có chuyện lớn...
Đang bực mình vì chờ đợi. Học túm cổ Trung quát tướng lên:
- Không ai nghe mày bày đặt chuyện đâu thằng dịch vật. Chắc đánh mất tiền rồi về đây lu loa lên chứ gì.
Vẻ mặt Trung đượm thêm sự hớt hải:
- Tao không đánh mất tiền, tao đã mua được bún...
- Thế sao mày không đem về liền mà bắt tụi tao đợi cả tiếng đồng hồ?
Bây giờ thì giọng Trung run bần bật:
- Tại… tại... tại tao...
Siêu trợn mắt nạt bạn:
- Nói đại đi. Mày không bắt chước cố tật của thằng Cường được đâu.
Nhưng Trung vẫn lẩy bẩy không thành tiếng:
- Tao... tao đi coi... thằng... thằng...
Nổi giận Học véo mạnh tay Trung:
- Thằng chết tiệt nhà mày chứ thằng nào. Bây giờ tụi tao phạt mày ăn bún không với nước mắm.
Trung rên rỉ:
- Ối… ối... lúc này có ăn đến nem công, chả phượng tao cũng nuốt không nổi. Thằng... thằng Quang xồm nó... nó...
Những khuôn mặt nghệt ra:
- Sao? Thằng Quang xồm nó hành hung mày hả?
Trung phải nuốt nước bọt một hơi rồi mới nói nổi:
- Nó không hành hung tao mà là người ta hành hung nó.
Siêu nóng nảy:
- Mày nói rõ hơn đi, thằng khỉ ạ.
Trung đưa mắt nhìn khắp lượt rồi kể lại:
- Tao không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc đi mua bún về ngang đường phía bên kia tao trông thấy thằng Quang xồm bị một tốp người rượt đuổi...
Siêu thở ra khá mạnh:
- Chỉ có thế mà mày làm như nó bị người ta chặt ra nhiều khúc. Ai chứ thằng Quang xồm bị rượt đánh chẳng có gì quan trọng, không oan uổng lắm đâu.
Trung buột miệng kêu lên:
- Vấn đề không phải ở chỗ oan mà là nó đã gặp nạn lớn.
Học cầm bọc bún Trung đưa đến thêm vào:
- Thằng khốn ấy chỉ có trời đánh thì may ra mới hết.
- Nhưng ông trời chê nó không thèm đánh mà lại sai quỷ sứ kéo nó xuống cái giếng sâu bỏ hoang ngoài đầu làng trong khi chạy...
Nghe thấy vậy cả bọn cùng lộ ra chút hoảng hốt, song Cường đã trấn an:
- Rớt xuống đó thì nó lại leo lên. Thanh niên cẳng dài dễ gì chết, nhất là mùa này lại có nhiều nước. Mà chuyện ấy cũng đâu khiến mày đi lâu như vậy.
- Thì tao đứng đó coi và nghe sự thể.
- Mày biết được thêm điều gì thì kể nốt đi.
Trung lại thở đứt quãng:
- Tao thấy người ta xúm lại đó đông lắm, nhưng không phải để chửi thằng Quang mà lo trục vớt nó lên.
Học chắn lời:
- Theo tao thì mọi người quá nhân từ. Cứ cái ngữ thằng Quang xồm thì dẫu có ngâm dưới giếng vài ngày cũng chưa biến nó thành người tốt được.
Trung lào phào:
- Người ta đang lo cứu nó lên cấp thời còn chưa biết sống, chết huống hồ gì mày đòi ngâm vài ngày, ở đây ai không hay cái giếng ấy bị bỏ hoang lâu rồi nên rất ngộp vì thiếu lượng oxy dưới đáy.
- Vậy mày đã nhìn thấy người ta lôi được nó lên chưa?
Trung ảo não tựa như người thân của cậu đang gặp nạn:
- Chưa. Tao có cảm giác lo cho tính mạng của nó quá, hay là tụi mình kéo nhau tới đó đi.
Không có lời phản đối nào bật ra trong lúc này dù chưa ai kịp thưởng thức món bún riêu mà họ đã bỏ công ra nấu.
Khi Trung, Học, Siêu và Cường có mặt ở chỗ cái giếng hoang thì người dân trong làng cũng túa ra đó khá đông. Tuy nhiên, thằng Quang xồm cũng vẫn còn dưới giếng vì chưa ai có cách nào lôi nó lên được. Bốn cậu nghe loáng thoáng:
- Thằng đó chết chắc chứ không thể sống được. Thả dây xuống biểu nó nắm lôi lên nhưng nó vẫn làm thinh...
Học nháy mắt hỏi Siêu:
- Ê có khi nào nó nhịn thở núp dưới đó vì sợ lên sẽ bị đánh đập không? Tao nhớ thằng Quang xồm có tài lặn dưới nước rất lâu.
Siêu lộ nét mặt lo âu:
- Lâu cũng chỉ được ít phút chứ không thể kéo dài hằng giờ được. Tao nghĩ nó ngỏm củ tỏi dưới giếng rồi.
Không bảo nhau mà tim ai cũng nhói đau bởi cảm giác mất mát, dù nó là kẻ mà họ rất ghét.