Trình duyệt của bạn:Mozilla/5.0
- Lão Tâm... lão Tâm...
Đang sắp sửa lịm người đi, nghe tiếng gọi giật giọng, lão Tâm hốt hoảng bổ choàng dậy, mắt lơ láo nhìn quanh, vẻ mặt đầy sợ hãi:
- Đừng... đừng... ta thật sự tin là có ma rồi... đừng... đừng tới đây dọa ta nữa... ta cũng không còn sống... sống nỗi nữa đâu...
Đứng gần đó với ly nước trên tay toan đưa lên cho chồng, bà lão kinh ngạc khựng lại hỏi:
- Ông đang thấy... thấy gì vậy?
Lão Tâm nói như người đang trong cơn mê sảng:
- Ma... ma nó lại đến đây quấy nhiễu ta.
Bà lão cảm thấy chân tay mình rụng rời dù thời điểm giữa ban ngày chứ không phải là đêm tối. Bà run rẩy như chính mình đang đối diện với con vật vô hình ấy vậy:
- Đâu... đâu... ông chỉ... chỉ nó... cho tui... tui coi...
Lão Tâm quơ tay lung tung không nhất định một chỗ nào:
- Đó... đó…
Bà lão cố mở to đôi mắt chùng xuống vì tuổi tác, giọng lắp bắp:
- Tui... tui... không thấy...
Lão Tâm chợt ngẩn người:
- Chắc là nó không muốn hiện diện trước người thứ hai.
- Vậy ông có nhìn thấy nó không?
- Thấy... mà không... chỉ mang máng thôi chứ không thấy rõ ràng.
- Ông tường thuật lại thử. Có nào là ma mà lại đến nhát chúng ta giữa ban ngày.
Lão Tâm lặp lại lời của vợ:
- Ma nhát giữa ban ngày à?
Bà lão chỉ tay ra ngoài trời:
- Thì ông hãy nhìn coi. Mặt trời đang nắng chói chang kia chứ có phải là đêm đen đâu.
Mặt lão Tâm nghệt ra trông giống hệt một ông già lẩn thẩn. Ngay chính lão cũng không hiểu mình có thật sự bị ma nhát hay đó chỉ là nỗi ám ảnh do sự cố đêm qua.
Ma... cái âm từ này sao nghe khiếp đảm quá. Nó làm cho lão phải rợn gáy khi hình dung lại đêm hôm nào ngoài nghĩa trang. Ôi... nếu sự kiện ấy lặp lại một lần nữa không biết lão có còn đủ tỉnh táo mà thoát thân hay đối diện với nhân vật thuộc thế giới người chết không. Họ không có khí giới trong tay nhưng có thể cướp đi linh hồn của những kẻ yếu bóng vía. Mà lão đâu phải là loại người dễ bị hù dọa chứ. Thế mà... chỉ một lần nhìn thấy nó là lá gan lão đã teo tóp lại một cách thảm thương. Ma... cái bóng đêm hôm qua dẫn lão đi liệu có phải là ma không? Nếu chính nó thì đây là lần thứ hai lão bị ma trêu chọc. Sợi dây thừng siết cổ lão... phải chăng con ma muốn bắt hồn lão đi nên mới dùng tới chiêu thức ấy? Nhưng số lão đâu có chết lãng xẹt như vậy, bằng chứng là lão vẫn còn đang sống... đang ngồi sờ sờ trước mặt vợ lão đây.
- Ông nghĩ gì mà thờ thẫn cả người ra vậy hả?
Tiếng bà lão làm lão Tâm giật mình, quay sang khẽ gắt gỏng:
- Nghĩ gì mặc kệ tui, bà cần biết để làm chi?
Bị chồng nói nặng lời, bà lão bèn hờn lẫy:
- Vợ chồng quan tâm với nhau mà cũng còn bị mắng. Thây kệ ông, tui hổng ham nữa.
Nói rồi bà lão bỏ ra ngoài để mình ông chồng lại đó. Chỉ một lúc, bà nghe tiếng ông la:
- Ma... ma...
Ngó vô nhà thấy chẳng có gì xảy ra, bà lão cho rằng chồng mê sảng nên lẳng lặng làm công việc nội trợ của mình. Chừng xong xuôi mọi chuyện, bà bưng tô cháo vào mời ông thì mới hay sự thể. Lão Tâm đang nằm sấp ở dưới gầm giường trông cứ như con chó sợ chủ đánh. Bà lão phải vận dụng hết sức mới lôi được lão ra.
- Ông làm cái chi mà kỳ cục quá vậy? Trên giường không nằm lại chui xuống giường là sao?
Lão Tâm vừa run rẩy, vừa rên rỉ:
- Ma... nó nhát tui...
Bà lão vội đảo mắt vòng quanh nhà, hoang mang hỏi:
- Đâu? Ông nhát tui... tui bỏ nhà đi cho ông ở một mình đó.
Lão Tâm không dành cho vợ lời trấn an mà còn làm cho bà sợ thêm:
- Ma nó nhát tui thiệt, ai dọa bà làm chi.
- Nhưng bây giờ là ban ngày chứ có phải là đêm đâu? Bộ loạn rồi hay sao mà quỷ sứ, ma vương lên trần gian giữa thanh thiên, bạch nhật chứ. Có lẽ ông bị loạn thần kinh rồi cũng nên. Ăn cháo đi, tui tìm thuốc an thần cho.
Đón tô cháo còn nóng hổi thơm mùi hành và trứng, lão Tâm múc ăn một cách miễn cưỡng dù trong bụng lão đang trống rỗng. Được phân nửa, lão ngừng lại hít hà:
- Đủ rồi, tui không ăn nữa đâu.
Bà lão không ép, dúi cho ông viên thuốc bé xíu nói:
- Ông uống đi, rồi ngủ một giấc dậy sẽ khỏe thôi.
Lão Tâm toan phản đối nhưng nghĩ sao đó đã làm theo ý vợ. Trước khi lên giường nằm, ông còn yêu cầu bà:
- Bà phải ở gần tui không được đi đâu hết.
Đang bực mình bởi thái độ của chồng, bà lão cũng phải phì cười nhận lời:
- Được. Tui sẽ không xa ông dù là nửa bước.
An tâm, ông lão nằm vắt cánh tay lên trán rồi nhắm mắt. Có lẽ viên thuốc an thần chưa kịp thấm nên lão còn đủ tỉnh táo để liên tưởng đến những sự việc đã xảy ra. Không phải chỉ mới đây mà là chuyện xưa... xa lắc, xa lơ… cái thời lão còn là một trung niên tráng kiện coi trời bằng vung, đất dưới chân không to hơn chiếc dép.
A... a... a...
LãoTâm lại hét lên thật to nhưng có một bàn tay ấm áp đã vỗ nhẹ lên người lão như muốn trấn an cơn ác mộng mà lão vừa gặp phải. Cảm giác dịu dàng ấy bỗng làm lão liên tưởng đến cái sự kiện mà cứ hễ nhớ tới lão lại run lên bần bật. Thật khổ thân cho lão, mà phải đâu lão muốn mình phạm tội trong mơ. Bao nhiêu năm nay chẳng phải lão từng sống chung với bà vợ già của mình đó sao. Vậy mà đã có một lần... lão thật sự không biết chuyện ấy là thiệt hay là ảo ảnh? Rất có thể tại lão quá gan dạ nên bị các hồn ma trêu chọc. Như thế có nghĩa là… lão đã... ối, không thể hình dung được những gì mà lão đã thấy và hành động. Thật quá sức hổ thẹn. Nếu không phải tại say rượu ắt lão đã có thể làm chủ mình... đã không để sự kiện xấu xảy ra. Thời gian qua rất lâu nhưng dư âm quái đản ấy cứ trở về trong ký ức của lão. Không thể phủ nhận rằng nó không cuốn hút lão, làm cho lão phải mê mẩn cả người mỗi khi chợt nhớ lại. Tội lỗi. Liệu có phải là tội lỗi chăng? Không, Ião không thể tự kết án mình khi chưa hiểu rõ tường tận sự việc. Bởi nếu vấn đề là thật thì sao chẳng ai làm khó lão. Đã bấy nhiêu năm lão cố tình chờ đợi song cơn bão trong tâm tưởng lão lại cứ bình thản ngủ yên như một tên lười không muốn rời khỏi nệm ấm, chăn êm. Và lão đã đúc kết lại rằng điều ấy chỉ là mơ... một giấc mơ lố bịch mà trong đời lão chỉ gặp một lần.
- Hư... hư... hư...
Lúc này lão Tâm rên khe khẽ chứ không la toáng lên như khi nãy. Lão nghe tiếng bà vợ già phàn nàn:
- Không biết mắc bệnh gì mà cứ lúc tỉnh, lúc mơ. Đã biểu đừng lần mò ra nghĩa địa mà hổng nghe. Chắc lại đụng chạm tới vong hồn nào nên bị quở phạt đây.
Rất muốn mở miệng để giải thích nhưng hai bờ môi lão Tâm cứ dính chặt lấy nhau buộc lão phải làm người câm một cách khó chịu. Chợt có bóng ai đó thấp thoáng ở bên ngoài cứu lão thoát khỏi những lời cằn nhằn của bà vợ.
- Nghe nói đêm qua lão Tâm bị ma vật... tui tới thăm ổng.
Từ trong nhà lão Tâm thở dài đánh thượt vì biết mình lại tiếp tục bị làm phiền. Đúng là tránh bà vợ lắm điều lại gặp phải lũ nhỏ tinh nghịch, phen này lão khó lòng mà yên thân nằm nghỉ. Quả nhiên, lão Tâm lập tức bị dựng dậy:
- Ai mà nằm thõng thượt trên giường vậy? Hãy ngồi dậy kể lại chuyện ma vật Ião ra sao?
Lão Tâm muốn tát vào cái miệng thằng Học để cho nó đừng toác hoác trước mặt lão nhưng không đủ sức giơ cao cánh tay lên. Thằng Trung không biết điều còn nói tiếp:
- Con ma nào vật lão chắc cũng thuộc loại hết hơi nên mới để cho lão còn sống sót.
Thằng Siêu không đứng yên mà chêm vào:
- Lão còn sống bởi lão mạnh hơn đó, chứ yếu vía như mấy thằng mình thì nó bắt mất hồn rồi.
Cường lên tiếng thật từ tốn:
- Tao không ngờ dạo này ma quỷ lộng hành quá. Chỉ trong một đêm mà nó quậy phá hai ba nơi.
Những đôi mắt mở lớn hướng về cậu:
- Còn chỗ nào ngoài nhà lão Tâm ra?
Cường đáp lời Học, thái độ khá nghiêm nghị:
- Nó phá cả nhà tao... vừa ăn, vừa khuấy nát hết mấy khuôn đậu hũ.
Siêu phẩy tay phủ nhận:
- Tao chắc chắn là không phải. Ma nào biết ăn giống người. Hay đêm qua nhà mày bị ăn trộm đột nhập rồi.
Cường biện hộ cho sự suy luận của mình:
- Làm gì có tên trộm vô nhà người ta chỉ để ăn đậu hũ. Hơn nữa, lúc ấy còn sớm lắm, cả nhà tao đang ăn cơm tối thì nó đã hành động rồi.
Siêu cười lên khục khặc:
- Có thế mới là người.
Cường ngoảnh mặt về một bên:
- Tao không tin.
Siêu chế giễu:
- Vậy mày tin là có ma ư? Bộ không sợ nó nhân cơ hội vật lộn với mày như đã vật lão Tâm.
Cường ré lên khi Siêu chưa kịp dứt:
- Oái, thằng chó chết, im ngay kẻo tao cho gãy hết răng bây giờ.
Thấy bạn sợ. Siêu làm già:
- Tao không ngại gãy răng, chỉ e mày đau tim chết trước khi thực hiện được điều ấy.
Cường vội vã hạ mình:
- Mày biết lo cho tính mạng của bạn bè là tốt rồi. Bây giờ dành thời gian hỏi thăm lão Tâm đi.
Siêu cố chọc Cường thêm một câu:
- Tấm lòng của mày chẳng thơm tho một chút nào. Mà thôi, đây là nhà của lão Tâm, cũng không nên làm rộn lão khi lão bị ốm.
Tới đây. Cường chìa ra một gói nhỏ bọc lá chuối bên ngoài mà cậu giữ khư khư nãy giờ đưa cho lão Tâm, giọng hiền khô:
- Tui biết lão khoái ăn đậu hũ nên đem đến cho lão một ít nè.
Lão Tâm nhìn Cường bằng ánh mắt có đôi chút thiện cảm. Lão mở miệng thật khó khăn:
- Cám ơn.
- Ối… lão khách sáo làm chi. Tụi tui luôn mong mỏi lão sống thọ để thỉnh thoảng còn được nghe lão kể những chuyện của những nhân vật của thế giới vô hình chứ.
Lời Học lập tức bị Cường chận đứng lại:
- Đã sợ ma thấy mồ còn làm bộ. Phải như đêm hôm qua nhà mày gặp sự kiện lạ thì bây giờ mày không dám múa mỏ khua môi đâu.
Da mặt Học đỏ rần lên vì tự ái:
- Bằng chứng đâu mà mày hạ giá trị của tao thấp vậy?
Cường trề môi:
- Cần gì phải chỉ rõ ra cho bàn dân thiên hạ thấy hết chứ.
Học không biết điều làm tới:
- Tao bắt buộc mày phải nói.
Trong lúc Cường còn đang bối rối vì giữ sĩ diện cho Học thì đột ngột có thêm người xuất hiện với giọng khá dõng dạc:
- Nó không nói thì để tao nói giùm.
Mọi ánh mắt đều nhìn ra, cùng kêu lên một lượt:
- Thằng Quang xồm...
Quang xồm thọc hai tay vào túi quần, dáng điệu thật nghênh ngang, với điếu thuốc lá ngậm bên mép:
- Phải, là tao đây... làm gì mà tụi bây kinh ngạc giống như thấy ác thần vậy?
Cường mấp máy miệng theo kiểu cà lăm:
- Mày... mày... từ nơi nào... tới... tới đây...
Không giải thích vội, Quang xồm hả họng cười:
- Há… há… há... tụi bay thử đoán xem tao vừa từ đâu đến?
Siêu quan sát Quang xồm rồi buột miệng:
- Ngó bộ dạng mày tao biết đã nhập băng với mấy đứa ngoài đình chợ rồi.
Nhìn vẻ mặt lừ đừ của Quang xồm, Siêu nói tiếp:
- Tao không thể đoán sai được, bởi tao biết rõ mày đã bỏ nhà đi bụi rồi.
Một chút gì đó thật cay thật đắng gợn lên mắt, lên môi Quang xồm nhưng ngay tức khắc bị cậu gạt phăng thay cho nụ cười đầy ngạo mạn:
- Chuyện tao bỏ đi bụi là có thiệt vì tao không thể sống chung nổi với những người luôn coi tao là cái gai trong mắt. Tao oán ghét họ lắm! Tao sẽ lăn ra vật lộn với đời để tự kiếm sống... sức dài, vai rộng thế này thì chết đói làm sao được. Tụi bay coi... từ hôm qua tới giờ bụng tao luôn no nê.
Siêu tỏ ý ngờ vực:
- Phải hông đó? Ai biết được bao tử nằm bên trong lớp da kia có bị sôi lên ùng ục vì rỗng tuếch hay lọc ọc vì chứa nước lã quá độ không.
Quang xồm bạnh hàm tạo nét mặt khá dữ dằn:
- Mẹ kiếp... không tin thì áp lỗ tai vào mà nghe, dạ dày tao đang ung dung nhào bóp thức ăn đầy chất bổ dưỡng.
Rồi cậu kể lại chuyện thách đố với bà bán bún cho mấy thằng bạn nghe bằng thái độ khoái trá song không được đứa nào ủng hộ, Trung nhỏ giọng:
- Mày gặp may hôm nay nhưng ngày mai thì chưa biết ra sao đâu. Khôn hồn thì trở về xin lỗi ông ngoại mày và bà dì để họ cưu mang vài năm nữa, chờ mày học kiếm được chút nghề...
Lời khuyên của Trung dành cho bạn bỗng trở thành cái họa đối với cậu. Quang xồm đã tống vào bụng Trung cú đấm khá mạnh tay:
- Úi… chết tao rồi.
- Cho mày chết luôn để khỏi nói ra những lời ngu ngốc.
Trung gập người nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên:
- Tao không nói ngu mà hành động của mày mới ngu.
Quang xồm lại thụi vào người Trung thêm mấy cái cùi chỏ nữa, lần này thì bị lão Tâm can gián:
- Dừng lại đi... tụi bây tính đánh nhau trong nhà của ta sao?
Đang hăng máu. Quang lôi thốc Trung ra ngoài khiến tất cả phải xúm vào giữ lại.
- Bộ mày tính giết nó cho hả cơn tức ư? Chuyện nhỏ xíu mà xé ra to...
Quang xồm phun nước bọt trúng người Siêu, miệng quát tháo:
- Thằng Quang này luôn như thế! Nhất là trong tình huống như bây giờ.
- Đúng là đồ trâu điên.
Học đã dùng tay bịt mồm nói lén, vậy mà chẳng hiểu sao âm thanh lại lọt vào lỗ tai Quang xồm làm cơn giận của cậu ta chuyển hướng trút cả sang lên đầu Học.
Quang xồm hoạt động đến đôi chân.
- Hự... hự... ối, sao mày lại đánh tao?
Học ôm bộ mông vừa bị lãnh hai cái đá tê cứng chạy vòng quanh cầu cứu vì Quang xồm nổi khùng rượt đánh.
- Thằng chó chết... trong mắt mày tao là đồ trâu điên thì tao sẽ húc cho mày lủng ruột luôn.
Biết tính nết của Quang xồm thường không nghe lời phải quấy, phân trần nên Học hoảng hốt co giò chạy bán mạng về thẳng nhà không dám quay đầu lại để biết thêm chuyện gì sẽ tiếp tục xảy ra.