watch sexy videos at nza-vids!
XomQuynh.TK

Vì lợi ích người dùng!
Home|Games|Truyện|PSO
Trình duyệt của bạn:Mozilla/5.0
Riêng Siêu, dù đã về đến nhà rồi mà cậu vẫn bị ám ảnh mãi những câu nói đùa tai quái của Quang xồm nên đem nó vào giấc ngủ trưa ngắn ngủi. Và thế là cậu phải trải qua một phen khốn đốn, hãi hùng tới mức ngất xỉu ngay cả trong cơn mơ. Lúc tỉnh dậy, Siêu ngơ ngơ ngẩn ngẩn đặt tay vào đáy quần bị ướt rồi tự hỏi:

- Mình đã nằm ngay chỗ dột trời mưa chăng? Nhưng dường như bên ngoài trời đâu có mưa. Thế chẳng lẽ...

Lớp da mặt Siêu chợt nóng ran với ý nghĩ mình vừa tiểu ra quần. Mà làm gì phải đến nỗi thế kia chứ. Nhìn lại mình thấy toàn thân vẫn còn đang run bần bật, Siêu mới sực nhớ tới giấc mơ. Thật quái đản, cậu không thể hình dung nổi điều gì đã xảy đến với mình. Ôi... tại sao cô gái ấy lại xuất hiện trong giấc ngủ của cậu? Mà lại y hệt như lúc cậu nhìn thấy cô ta nằm ngoài gò. Một đầu tóc rũ rượi... đôi mắt mở trợn trừng... khuôn mặt tím ngắt... lưỡi lè ra khỏi hàm răng... ôi khiếp quá. Phải chăng cậu đã đi xem rồi ấn tượng luôn hình ảnh đó vào đầu? Hay là... bởi tại thằng Quang xồm buông lời xúc phạm, cậu là bạn nó nên bị vạ lây? Tiêu đời mi rồi Siêu ơi! Không khí buổi trưa đang nóng bức vậy mà với riêng Siêu cậu vẫn cảm thấy lạnh.

Một cái lạnh bao trùm lấy cậu từ trong đến ngoài khiến toàn thân cứ co rúm, rồi phát ra những cái run bần bật không thể nén nổi. Siêu không dám ở trong buồng một mình. Cậu để nguyên chiếc quần ướt chạy luôn ra ngoài rồi đụng phải đứa em gái.

- Úi... làm gì mà tông người ta chí mạng vậy?

Trong lúc Siêu chưa kịp phân bua thì con nhỏ bỗng phát hiện kêu lên:

- Ủa, nước ở đâu nhỏ xuống? Ui chao... quần anh Siêu bị ướt.

Siêu thật sự hết hồn cũng như lúc cậu mơ thấy mình gặp ma, ngọng miệng không nói năng gì được. Sau cùng thẹn quá cậu đánh quát khỏa lấp:

- Ướt kệ tao... can chi tới mày mà thắc mắc.

Con nhỏ đương không bị mắng trố mắt lên ngó Siêu lạ lẫm. Nó thốt ra một câu làm cậu nhảy nhổm người:

- Trời ơi... anh Siêu đái dầm giữa ban ngày.

Toan tát vào cái miệng đáng ghét của đứa em một bạt tai về tội không biết giữ sĩ diện cho người khác nhưng Siêu kịp thời thu hồi cơn nóng lại, chỉ la nó câu ngắn gọn:

- Im mồm!

Nhìn sắc diện cau có của anh trai, con nhỏ không dám nói thêm câu nào nữa mà vội đưa bàn tay che miệng.

Cử chỉ của nó khiến Siêu phải bật cười, song cậu cố nén bằng cách bậm môi không cho nhỏ em nhìn thấy. Phóng nhanh vào nhà tắm với chiếc quần đùi quơ vội ở sào phơi, Siêu đóng sập cửa rồi xối nước. Thật tệ hại, sao lại xảy ra chuyện này kia chứ. Nếu như có ai hay biết được, Siêu còn mặt mũi nào đặt chân ra ngoài đường. Cần phải ngăn chặn ngay nhỏ em gái lại vì cậu biết nó cũng thuộc loại ruột để ngoài da, sẽ mau chóng loan tin cho cả nhà.

Nghĩ đến chuyện sẽ bị quê, Siêu tắm rửa thật nhanh rồi ung dung bước ra tìm đứa em gái và cậu khựng lại ngay lập tức. Đúng là đồ con gái lẻo mép, cậu đỏ mặt nhìn thấy nó đang thì thầm vào tai một đứa con gái khác điều gì đó bỗng ngưng ngay, lấm lét nhìn cậu ló đầu ra. Thế này thì chuyện xấu đã bị lộ, Siêu trừng mắt lên với cả hai đứa khiến chúng im thin thít. Cậu dằn mặt:

- Tụi bay mà lộn xộn, tối tao đem cột ngoài gốc me cho ma nhát.

Nghe thấy vậy, hai đứa em của Siêu liền bỏ chạy vào trong nhà như để tìm người che chở chúng. Còn lại một mình cậu chợt tức cười vì câu dọa không hợp lý hợp tình. Chẳng phải cậu cũng thuộc loại sợ ma đến nỗi chỉ mơ thấy ác mộng mà đã tè ra cả quần đó sao? Thế mà lại còn huênh hoang đòi nhát ma mấy đứa em, may mà chúng không dám đả kích lại... tự khuấy cho mình ly nước chanh. Uống xong Siêu cảm thấy lạnh do nhiệt độ trong người bị xuống thấp. Cậu lại trèo lên giường nằm quấn mền nhưng chỉ được một chút thì kêu ỏm tỏi lên:

- Á… buông... buông ra...

Hai đứa em của Siêu chạy vô trước cửa buồng đứng lấp ló nhìn anh trai đang giữ chặt chiếc mền với bộ dạng đầy khiếp sợ. Chúng hỏi tới, giọng run run:

- Anh bị... bị gì vậy?

Siêu co quắp người, lẩy bẩy nói như van:

- Tha... tha cho tui... tui hổng dám...chọc cô đâu...

Nhỏ em Siêu bạo gan hơn xông tới kéo chân anh, làm cậu hét lớn:

- Á buông... buông ra đi... đừng đụng... đụng vào tôi...

Tội nghiệp con bé, vừa lay Siêu vừa gọi toáng cả lên:

- Anh... anh...

Đang trong cơn hoảng loạn, Siêu co chân đạp mạnh vào đứa em gái khiến con bé té chúi mặt vô vách. Khóc mếu máo:

- Hu hu... anh Siêu điên rồi...

Không phân bua. Siêu còn trợn trừng lên với nó, miệng lẩm nhẩm những câu nói kỳ quặc:

- Đi đi về với thế giới của cô đi. Kẻ xúc phạm cô là thằng Quang xồm chứ không phải là tui đâu... đừng nhát... tui sợ lắm...

Hai đứa em của Siêu khủng hoảng, xanh lè mặt mày chạy thụt trở ra để mặc anh trai trong buồng với trạng thái của một kẻ đang khiếp đảm một điều gì đó vô hình mà chúng đã mường tượng ra. Ma... nhất định anh trai của chúng đang thấy ma. Nhưng giữa ban ngày thế này sao lại có ma hiện ra trong nhà chúng để nhát anh trai chứ? Nỗi thắc mắc của hai đứa nhỏ bị gián đoạn bởi tiếng thét của Siêu vọng ra từ bên trong. Không dám nấn ná thêm, cả hai đứa hùa nhau đi tìm người lớn về chứng kiến cảnh tượng trên. Siêu bị ba má cậu lôi ra ánh sáng tạt cho một thùng nước mới tỉnh cơn hoảng Ioạn. Cậu giương mắt nhìn mọi người ngơ ngác:

- Có điều chi vừa xảy ra ở đây vậy?

Cha cậu nhăn mặt nói:

- Mày hãy hỏi lại mày coi cái gì đã xảy ra với mày!

Thấy điệu bộ của cha rất khó chịu, Siêu thả ánh mắt qua mẹ thì liền nghe bà nói:

- Vừa nãy con làm trò khỉ gì trong buồng mà mấy đứa em phải bỏ chạy hết trơn vậy?

Siêu ấp úng vì chưa kịp nhớ lại sự kiện đầy quái đản vừa xảy ra với mình:

- Con... con không biết...

Giọng cha cậu nóng nảy:

- Tại sao lại không biết khi chính mắt tao cũng nhìn thấy và nghe rõ mày rú lên như bị quỷ nhập tràng bắt mất thần.

Siêu lập lại lời của cha bằng thái độ sợ sệt:

- Quỷ nhập tràng bắt mất hồn.

- Phải. Chắc mày hay đi theo mấy thằng ôn vật kia phá phách những nơi linh thiêng nên bị trừng phạt dở điên, dở khùng rồi.

Mẹ Siêu chận mìệng cha cậu, không cho tiếp tục nói:

- Bậy... bậy quá. Sao ông lại có thể trù con mình như thế chứ. Dẫu chúng nó có phá cũng không đến nỗi...

Sắc mặt của cha Siêu đỏ phừng phừng:

- Như thế mà bà còn cho là không đến nỗi ư? Ai đời đã lớn ngỏng mà chẳng giúp ích gì được cho gia đình ngoài việc kéo bè, kéo lũ đi quậy phá ngày đêm, đến người chết cũng không tha. Bà có nhớ đêm thứ sáu vừa qua không? Chúng nó đi đâu tới gần sáng mới về chứ?

Trong lúc mẹ Siêu còn đang lúng túng thì cha cậu lại mắng:

- Tao nói trước, kỳ thi tốt nghiệp này mà hỏng thì đừng có ở trong nhà. Tao không muốn thấy mặt đâu.

Chờ cha bỏ đi, Siêu mới khẽ làu bàu:

- Không muốn thấy thì thôi, làm gì mà hăm he dữ vậy.

Mẹ Siêu vỗ nhẹ vào miệng cậu:

- Nói hỗn... ba con nhắc nhở là muốn tốt cho con, phải lo mà sửa đổi.

Siêu chưa chịu phục thiện, cãi lại mẹ:

- Con có làm gì xấu xa và sai đâu ngoài việc đi chơi với mấy đứa bạn để thư giãn lúc học hành căng thẳng. Thế mà ba cũng lấy cớ đó để mắng.

Vốn rất chìu chuộng Siêu nên khi nghe cậu nói, bà mẹ đã vội vuốt:

- Tính ba con nóng nảy chẳng lẽ con không biết... thôi thì lúc nào cảm thấy học không vô cứ ra ngoài thong dong với bạn nhưng đừng có bày trò chi quá đáng. Nhất là chuyện đụng chạm tới người chết. Họ mà quở là tiêu đời, không ai cứu nổi đâu.

Lời mẹ khiến Siêu sực nhớ tới nỗi ám ảnh mà cậu đã tạm quên do phải đối đầu với cha. Bây giờ hình dung lại, cơn ớn lạnh trong lòng Siêu lại bưng bừng trỗi dậy song cậu không dám kể lể với mẹ, chỉ âm thầm tự nhủ rằng sẽ nghe lời bà.


Mấy hôm nay lão Tâm ốm liệt giường trước sự ngạc nhiên của vợ lão.

Đúng là chuyện lạ. Bởi trong lúc mê sảng lão còn thốt ra rất nhiều câu khiến người nghe phải rợn gáy như: Ta tin... ta tin trên đời này thật sự có ma rồi... Và đừng... đừng làm cho ta khiếp đảm hơn... Như vậy là thế nào? Bà lão rất muốn hỏi chồng về cái điều mà ông đã bộc lộ nhưng khi tỉnh lại thì ông không hé môi lấy một lời, chỉ lặng thinh với thái độ e dè, kiêng nể.

Chuyện chi đã xảy đến cùng ông lão, riêng một mình ông là rõ. Vậy mà ông lại cố tình giữ kín, cứ làm như nói ra thành lời ông sẽ bị chết ngay. Quả thật, lão Tâm cũng không biết mình có nên thố lộ chuyện này ra, bởi xưa nay lão có bao giờ tin rằng trên thế gian này có ma, nhân vật của thế giới vô hình luôn làm cho người ta khiếp sợ. Trong đời lão, từ lúc còn trai trẻ cho đến lúc về già... lão từng sờ mó vào biết bao xác chết trong việc tẩm liệm, chôn cất họ, nhưng chưa lần nào lão nhìn thấy hoặc thậm chí mơ thấy họ trở về bằng hình ảnh hay bóng dáng vật vờ. Ngay đến chuyện cô gái bị chết đuối chôn cất đã mười năm mới cải mả mà tử thi không tan rã cũng chưa làm lão phải hãi hùng, ngoài một chút ấn tượng khó giải thích. Vậy mà... sự cá cược vừa rồi với lũ trẻ lão đã không thắng cược. Tuy nhiên chúng cũng chẳng hề biết rằng lão bị thua. Nguyên nhân chỉ có lão mới giải thích được thôi... mà chính vì lý giải được lão mới thấm thía chữ sợ một cách sâu sắc đến sinh bệnh.

- Lão Tâm... lão Tâm... mấy thằng tui mang rượu cá cược qua cho lão nè.

Nghe tiếng nói lao xao ở ngoài, lão Tâm hơi ngóc đầu lên nhưng rồi lại hạ xuống. Dường như lão không có ý muốn tiếp bọn trẻ nên kéo chiếc mền trùm cao. Song lão vẫn cứ bị làm rộn khi chúng ào tới nơi. Một đứa áp sát vào tai lão la lớn:

- Thần lưu linh sao có thể nằm im trên giường được. Lão dậy mau... tụi tui chung độ rồi lại tiếp tục cá cược với lão nữa.

Đã định bụng không trả lời nên lão Tâm nhắm mắt giả vờ ngủ, thế mà một cánh tay của đứa bậm trợn nào đó đã lôi thốc lão dậy.

- Tới giờ nhậu rồi... lão tính vờ hổng giống đâu. Rượu này là rượu nếp lận đó, chỉ cần mở nắp can ra thôi là ngửi đã say rồi. Lão không tin, tụi tui rót liền cho lão một cốc.

Giữa lúc lão Tâm vẫn chưa chịu lên tiếng thì vợ lão đã chạy vào can gián:

- Ấy đừng các cháu... ông lão đang bị bệnh suốt mấy ngày không đả động gì tới rượu nào cả. Làm ơn xách chiếc can này về đi cho ta nhờ.

Quang xồm là kẻ đang cầm can rượu trên tay, hơi hếch mặt ngổ ngáo:

- Sao lại xách về khi nó đã thuộc quyền sử dụng của lão. Tụi tui sòng phẳng lắm! Thua thì cứ chung độ đầy đủ chứ không quỵt.

Cường lách mặt qua mặt Trung đang đứng phía trước để nói:

- Phải. Tụi này tuy nhỏ tuổi nhưng rất biết luật chơi lắm. Rượu đã đem tới nhà, lão hãy nhận mà uống dần.

Bây giờ lão Tâm mới đưa mắt nhìn khắp lượt bọn trai trẻ đang vây quanh lấy mình, cất giọng khàn khàn:

- Ta đâu thắng cược mà nhận chung độ của bọn bây. Kỳ thiệt... ta đã nhìn thấy ma và đã bị nó nhát.

Những khuôn mặt chứa đầy sự sửng sốt đều hướng cả về phía lão. Học lập cập hỏi trước:

- Sao? Lão nhìn thấy ma thiệt rồi ư? Nó... nó ra sao?

Trung vội nép sát vào lưng Cường, mắt nhóng lên háo hức lắng nghe lời kể lại của ông lão.

- Đáng sợ lắm! Đã già từng tuổi này ta mới cảm nhận và thấm thía hai chữ “sợ ma” mà những người chung quanh ta từng nếm trải.

Cường mở to tầm nhìn hết cỡ:

- Nói như vậy là lão công nhận có ma thiệt trên đời?

Cái đầu bạc trắngcủa Ião Tâm gật gù:

- Có ma thiệt... tầm cỡ ma chê, quỷ trừ như ta mà trông thấy nó đã thất vía, kinh hồn, huống gì mấy đứa bay. Thôi từ nay bỏ ý định tìm hiểu lung tung đi, kẻo mang họa. Ta cũng không vào hùa với bay nữa, hãy mang can rượu này về.

Mặc dù thái độ của lão Tâm rất trang nghiêm nhưng trong mắt Quang xồm lại giống như đùa cợt. Cậu quay qua bảo các bạn:

- Đừng tin lời lão Tâm... lão đang dọa tụi mình đó!

Lão Tâm cố gắng nói song âm giọng quá nhỏ nên không đủ sức thuyết phục:

- Ta không dọa, sự thật thì ta đã nằm trên mộ cô gái chết đuối và đã bị ma nhát. Ta chỉ biết nói bằng lời thì mấy đứa không tin nhưng thật tình thì như thế!

Trong lúc các bạn chưa ai kịp phản ứng thì Quang xồm đã nhanh nhẹn gạt phắt:

- Lão nói dóc. Nếu có ma thiệt thì phải chính mắt tui thấy tui mới tin.

Siêu nãy giờ im ru, co người trong chiếc áo gió rộng thùng thình, chợt lên tiếng:

- Tao nghĩ lão Tâm nói thiệt chứ không dọa bọn mình. Từ bữa đi coi cô gái tự tử ngoài cái gò tới giờ, tao luôn phải sống trong tâm trạng phập phồng lo sợ. Tuy chưa khẳng định rõ rằng có ma hay không nhưng cứ ngồi một mình là tao lại như nhìn thấy cô gái ấy vật vờ ngay trước mặt, sợ đến cứng cả người. Tao nói trước, sẽ không tham gia vào chuyện mạo hiểm chết người này đâu.

Quang xồm mắng Siêu khi cậu vừa nói dứt:

- Đồ chết nhát... ai cho phép mà tách rời khỏi nhóm? Mày mà có ý đồ thối lui tao sẽ đem mày tới cái gò cột ở đó qua đêm.

Toàn thân Siêu giật nẩy lên như bị chích điện:

- Oái... oái... chơi trò gì vậy. Tụi mày mà làm thế, bảo đảm sáng mai sẽ có thêm một vụ án mạng xảy ra.

Quang xồm càng bạo miệng:

- Mày chết thành ma thì may ra tao mới sợ. Nhưng còn sống mày nhát cáy, chết rồi cũng chẳng oai ma đâu. Có chăng là chờ tao chết tao sẽ quậy cho tụi bay xem.

Lão Tâm ngước đôi mắt đục lên nhìn Quang xồm quở trách:

- Thằng này nói bậy quá, đúng là đồ con nít ranh.

Trung, Học và Cường vội nương theo lời lão Tâm chĩa miệng vào Quang:

- Dòng họ mày chỉ có mình mày là cháu trai để gây giống, nối dòng. Ông ngoại mày mà nghe được những lời mày vừa thốt chắc sẽ ăn ngủ không yên quá. Quang ơi... mày nên giữ miệng, giữ mồm một chút đi.

Rất ngạo nghễ, Quang xồm đứng xoạc chân, hất mạnh cằm về phía trước:

- Không mượn tụi bay lo chuyện bao đồng. Cứ để rượu đấy cho lão Tâm. Tất cả cùng biến.

Thả can rượu xuống bàn dù lão Tâm không chịu nhận. Quang phẩy tay lên ra lệnh cho cả bọn rồi xăm xăm bước đi kéo theo một đoàn dài ở phía sau.


Khi bọn trẻ kéo đi rồi, lão Tâm ngồi ngây ra suốt hàng giờ trước can rượu, thứ chất cay mà cách đây mấy ngày thiếu nó lão không thể chịu đựng nổi. Thế nhưng lúc này chỉ hình dung ra mùi men nồng của nó lão đã cảm giác buồn nôn. Mà cũng phải thôi, lão làm sao còn có thể dung nạp nổi vào người khi vừa trải qua một quá trình khủng hoảng cả thể xác lẫn tâm lý. Kiểm nghiệm lại sự kiện đã xảy ra ở nghĩa trang hôm đó, lão Tâm phải thú nhận rằng mình đã sợ. Mà điều làm lão kinh hãi nhất là con ma liếm mặt... ôi... chiếc lưỡi của nó mềm mềm, ươn ướt... cứ lướt qua, lướt lại trên khắp khuôn mặt lão, dù lúc ấy đang ở trong trạng thái say đờ người vẫn cảm nhận được cái mùi hôi thối từ miệng nó tỏa ra. Trời thần ạ. Vừa mới tưởng tượng lại, lão đã nghe ruột gan mình muốn lộn hết cả lên. Khiếp đảm quá, may mà con ma để lão thoát, không bóp chết lão. Lão Tâm đưa bàn tay lên vò rối tung mái tóc bạc rồi lẩm bẩm:

- Nó bóp ch ết ta thế nào được khi ta là một vật thể sống, còn nó chỉ là một oan ồn ẩn hiện trong chiếc bóng vật vờ.

Tới đây thì lão nghe tiếng nói của bà vợ:

- Ông dạo này lạ quá. Bộ gở chết rồi sao mà bỏ rượu và sợ ma?

Lão Tâm khẽ ngước mắt ngó lên rồi lại cụp xuống như muốn tránh né câu chuyện đang bị bà vợ khơi dậy. Ông lão hầm hừ trong miệng:

- Già rồi thì cũng tới ngày ra nghĩa trang xí chỗ chứ.

Bà lão phật ý liếc chồng:

- Lại nói năng tầm phào. Người đang bệnh làm ơn giữ miệng giùm tui đi. Tuy đã từng tuổi này, tui vẫn chưa muốn ở góa.

Dù tâm trạng không vui, nghe vợ nói, lão Tâm cũng phải bật cười:

- Khà khà... bà làm tui thấy sợ chết rồi.

- Sợ thì ráng sống thêm ít năm để chờ tui luôn thể. Vợ chồng “đồng tịch, đồng sàng” thì cũng phải “đồng quan, đồng quách” chứ.

Ông lão lại cười lên ha hả, giọng chế nhạo:

- May mà lúc này chỉ có tui với bà chứ không hiện diện người thứ ba nào nên hổng bị ai cười.

Lời lão Tâm vừa dứt thì phía sau nhà bếp có tiếng động rất lớn dội lên tựa âm thanh của sự đổ bể đồ sành sứ. Bà lão hoảng hốt kéo lôi ông chạy xuống xem sự thể nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy gì ngoài một con mèo mun đang thu mình trên góc bếp. Nhìn cặp mắt xanh lè của nó hướng về phía mình, lão Tâm bỗng nghe rợn cả người lẳng lặng trở lên nhà. Trong đầu lão hiện giờ là sự ám ảnh khủng khiếp của bóng ma nơi nghĩa trang... Một bộ mặt xồm xoàm lông lá... đôi luồng mắt sáng rực trong đêm tựa mắt con mèo mun ban nãy chiếu thẳng vào mặt lão...

Những chiếc răng lởm chởm, nhọn hoắt... A... a... a... lão Tâm không thể bình tĩnh nổi dù lão đang ở nhà mình chứ không phải ngoài nghĩa địa.

- Ông… ông thấy trong người ra sao? Có khó chịu lắm không?

Lão Tâm đã nhảy lên giường trùm chăn, run lẩy bẩy giống người đang trong cơn bệnh nặng:

- Đừng... đừng có hỏi... để... để tui yên.

Bà lão không hiểu rõ nguyên nhân sự khác thường của ông lão nên cằn nhằn:

- Người chi mà kỳ cục, quan tâm tới cũng bị la.

Không phản ứng lại vợ, lão Tâm chọn thái độ lặng thinh nhưng điều này cũng làm tăng nỗi sợ của lão. Và chỉ trong một chốc, lão đã phải tung chiếc mền ra khỏi người để chạy đi tìm bà vợ già yêu cầu ngồi sát cạnh bên mình với lý do.

- Tui mỏi chân... bà bóp giùm hai cái đầu gối cho tui một chút.

Tuy trong lòng còn đang bực, bà lão cũng không nỡ từ chối sự nhờ vả của người chồng. Bà tiến tới gần chăm sóc ông:

- Nào, trở lại chỗ nằm đi.

Tỏ ra ngoan ngoãn một cách miễn cưỡng, lão Tâm ngả người xuống giường chìa đôi chân khẳng khiu toàn những xương là xương về phía bà vợ:

- Bóp nhè nhẹ ấy!

Bà lão đặt mười ngón tay gầy guộc lên chân chồng nhăn mặt:

- Không bóp nhẹ, chẳng lẽ tui róc thịt ông ra sao. Mà cũng chỉ toàn là xương, có chút thịt nào dính da đâu... rượu nó làm tiêu tan hết cơ thể của ông rồi.

Nghe vợ phàn nàn, lão Tâm bèn ngoái đầu lên khôi hài:

- Nhớ ngày xưa tui cũng bảnh lắm và lực lưỡng lắm chứ. Không như vậy bà đâu có chịu bỏ gia đình để theo tui.

Bà lão ngoác cái miệng để lộ hàm răng chỉ còn trơ lại ít cái răng ghim trên lợi, mắng yêu chồng:

- Khỉ quá. Sắp xuống lỗ làm bạn với giun dế rồi mà còn nhắc lại chuyện thời trẻ. Nói thiệt, tui cũng không ngờ về già rồi ông lại xấu xí, xương xẩu vì quá kết thân với thần lưu linh. Biết trước, tui hổng thèm...

- Ha... ha... ha...

Lão Tâm cười lớn tiếng làm căn nhà vốn quạnh quẽ quanh năm của lão có một chút sinh khí. Lão bông đùa:

- Bà cũng còn đẹp đẽ gì đâu mà chê trách người chồng già. Cứ làm như mình là kẻ nhan sắc lắm vậy. Ôi, xấu không thể ví vào đâu được.

Biết chồng giỡn, nhưng bà lão vẫn tự ái, trợn tròn mắt:

- Ông dám nói...

- Khà... khà... tui nói đúng chứ có quá sự thật đâu.

- Cũng không được thốt ra. Dẫu tui có xấu, có già ông cũng phải khen một chút chứ.

- Chà, sống chung bao nhiêu năm hôm nay tui mới thấy bà có ý tưởng khôi hài đó.

Bà lão chắc lưỡi nói:

- Thì cũng phải tạo ra niềm vui để sống chứ. Ông coi, trong nhà này ngoài hai thân già lủi thủi vào ra, còn có thêm tiếng nói của ai. Phải chi hồi còn trẻ mình nhận nuôi một đứa con để hủ hỉ...

- Thôi bà đừng có phàn nàn điều đó nữa, hoàn cảnh của mình không tiện lợi cho điều mong ước của bà đâu. Xưa nay chúng ta đã chẳng làm bạn với ma sao.

Giọng bà lão như nghẹn lại:

- Nhưng bây giờ ma đã làm cho ông sợ, cứ nhìn thái độ của ông mấy bữa nay thì tui đoán...

- Bậy… bậy...

Thấy bà vợ sắp sửa phanh phui những điều mà mình muốn giấu nhẹm, lão Tâm đã vội vàng chận lại rồi quay ngót đi ra sân, mặt hướng về phía nghĩa trang nơi tạo cho lão cái ấn tượng sợ hãi. Những tia nắng cuối ngày đã lịm tắt từ lâu nhường chỗ cho hoàng hôn rớt xuống. Gió mát làm không khí dễ chịu hơn, nhưng lão Tâm vẫn chẳng thấy nhẹ thở bởi linh cảm bất an cứ bám chặt lão làm tắt ngấm mọi ý nghĩ tốt lành.


Vừa mới lên giường nằm chưa kịp nhắm mắt lại, lão Tâm đã bị tiếng kêu réo bên ngoài làm kinh động phải bò dậy, lão hỏi vợ:

- Dường như là mấy đứa hồi sáng tới nhà mình...

Bà lão tới cơn buồn ngủ nên dấm dẳng trong mùng:

- Thì cũng chỉ có bọn chúng mới hay tới đây làm rộn...

Lão Tâm tỏ thái độ bực dọc toan nằm xuống thì nghe tiếng réo gọi ở ngay khoảng sân trước cửa nhà. Âm vang đầy thúc giục:

- Lão Tâm... lão Tâm... mau ra đây với tui...

Rất khó chịu vì trong người không khỏe nhưng tiếng kêu cất lên lần thứ ba thì lão không thể nằm yên. Lão lồm cồm giở mùng chui ra bước chầm chậm về hướng cửa đặt tay lên chốt lầm bầm nói:

- Ai... làm gì quấy nhiễu ta giờ này?

Âm thanh từ bên ngoài vọng vào thật rõ ràng như tiếng gió:

- Tui đây... có người đang gặp nạn, lão mau đi cứu họ.

Phản xạ tự nhiên đã xúi giục lão Tâm giật phắt cái chốt cửa và hấp tấp lao ra. Hoàn toàn không có ai ngoài bóng tối đen kịt làm cho lão phải khựng lại. Ngạc nhiên, lão cố gắng căng đôi mắt để nhìn xuyên qua màn đêm rồi di chuyển hướng. Chợt tia đồng tử của lão bắt gặp một mục tiêu di động lẫn lộn trong cái khoảng không gian đen thăm thẳm của thời khắc mười giờ đêm. Chính xác là đã có người tới gọi lão chứ chẳng phải lão nằm mơ.

Nhưng sao họ không chờ lão cùng đi mà lại buồn bã đi một mình ở phía trước thế. Tuy thắc mắc, lão Tâm cũng không cho phép mình chậm trễ, lập tức rời khỏi nhà để đi theo chiếc bóng dẫn đường kia. Lạ thay, khi lão định được hướng đi thì thấy mình đã đứng trước cổng nghĩa trang và đã rẽ lối sang khu Phật giáo. Một cái rùng mình đột ngột làm đôi chân lão khựng lại không thể bước tiếp được dù chiếc bóng dẫn đường vẫn di động phía trước. Ồ, sao lại là nơi này chứ? Ai có thể gặp nạn ở bãi tha ma vào lúc đêm hôm khuya khoắt như vầy? Liệu có phải là... ma đưa lối, quỷ dẫn đường? Lão Tâm rợn người lên lần nữa, toan tính quay trở về thì chợt nghe như có tiếng nói đập vào tai:

- Nhanh chân lên!

Sự thôi thúc của trí giác đẩy lão bước thêm được một đoạn ngắn nữa nhưng rồi cơn khiếp hãi lần trước đã bùng lên mạnh mẽ hơn, áp đảo mọi ý muốn. Và lão Tâm quay ngoắt trở lại bỏ mặc âm thanh của tiếng gọi như vọng xoáy vào trong đầu:

- Đi cứu người... mau cứu người!

Phải nói rằng lão Tâm bước đi thật nhanh một cách không ý. Về tới gần nhà mình, lão mới chợt nghe sự day dứt dội mạnh ra từ cơn kiềm nén tột độ trong lòng. Lão đã tự hỏi phải chăng thật sự có người đang gặp nạn chờ lão đến cầu cứu, nhưng lão đã cố tình bỏ qua vì ngờ vực cảm giác. Lời khẩn cầu mà lão nghe được là có thật hay nó được vọng ra từ tâm tưởng vốn đang bị hoảng loạn sau cơn bạo bệnh của lão. Còn chiếc bóng di động đã dẫn đường cho lão nãy giờ là gì chứ? Chẳng lẽ đấy lại là một hồn ma nào đó đang yên nghỉ trong nghĩa trang? Đứng thừ mặt trước khoảng sân nhà mình hồi lâu. Lão Tâm bỗng hình dung đến một câu chuyện xa xưa mà lão đã lãng quên. Hay nói đúng hơn là lão không dám nhớ tới nó dù ấn tượng chẳng phải là sự sợ hãi, kinh khiếp như tâm trạng của lão hiện giờ. Tội lỗi quá. Lão Tâm thà đối diện với hiện tượng ma quái đang xảy ra còn hơn là phải khơi lại điều quên lãng ngày cũ.

Không bước vào nhà ngay lúc đó, lão Tâm ngồi luôn ở ngoài sân cho đến khi nghe thân thể mình lạnh cóng mới lò dò đứng dậy. Bỗng... một động lực khá mạnh chợt lôi thốc lão đi trong khi lão chưa kịp định thần ra điều gì.

Lão chỉ khẳng định rõ ràng rằng mình đã té lăn ra đất rất đau rồi không còn hay biết gì nữa.

Thời gian qua bao lâu để cho lão tỉnh lại chưa, chỉ biết rằng khi hé được mắt ra thì chung quanh lão đang có rất nhiều người. Lão nghe thấy cả tiếng khóc tỉ tê của bà vợ già dập vào tai.

- Hư... hư... ông đừng có bỏ tui mà đi trước như vậy... hư... hư...

Bây giờ lão Tâm mới hiểu mình còn sống nên khe khẽ ngóc đầu lên:

- Làm gì mà khóc như có đám ma trong nhà vậy?

Thấy chồng đã lên tiếng, bà lão mừng rỡ gạt khuôn mặt vào ống tay áo đã ướt nước mắt kể:

- Tui biết ông già rồi nên muốn chết trước để khỏi làm tui bận bịu. Nhưng ông ơi... tui sống một mình cũng hổng có vui đâu.

Lão Tâm ngẩn người ra:

- Ý bà là…

Miệng bà lão méo xệch đi, nói cướp lời:

- Tui biết chắc là ông toan tính tự tử rồi. Chứ đang không ông trong nhà mà lại mò ra ngoài làm chi lúc nửa đêm với một sợi dây thừng dài kia chứ?

Nghe vợ nói lão Tâm bật ngồi dậy mở tròn đôi tròng mắt:

- Sợi dây thừng dài ư? Nhưng nó từ đâu ra?

Giọng bà lão nhão nhẹt:

- Tui không biết, chỉ thấy trong tay ông đang cầm nó.

- Vậy sao tui chưa chết?

Bà lão lại ôm mặt khóc thút thít:

- Híc... híc... cái đó ông phải đi tìm lão tử thần mà hỏi. Tui chỉ biết là khi tỉnh ngủ không thấy ông nằm ở bên mới mò ra ngoài tìm thì gặp ông gục trước sân. Toàn thân ướt đẫm và lạnh ngắt. Nói thiệt sao lúc đó tui khỏe quá, kéo lê được ông vô nhà rồi mới chạy đi cầu cứu hàng xóm.

Không màng đến những lời kể lể của bà vợ, lão Tâm đưa mắt nhìn mọi người rồi hoang mang cố nhớ những điều còn lưu lại trong đầu. Nhưng dù có vận dụng hết sự minh mẫn của tuổi tác lão cũng không nghĩ ra nguồn gốc sợi dây thừng mà vợ lão bảo lão đã cầm.

Copyright © 2011 XQWAP
Bookmart