watch sexy videos at nza-vids!
XomQuynh.TK

Vì lợi ích người dùng!
Home|Games|Truyện|PSO
Trình duyệt của bạn:Mozilla/5.0
Sáng nay, Quang xồm chưa kịp ngủ dậy thì đã bị Siêu đến đánh thức một tin giật gân:

- Dậy... mở mắt mau… thằng lười. Có một vụ án mạng rất nghiêm trọng xảy ra trên địa phương mình.

Chưa thật sự tỉnh táo vì giấc ngủ muộn màng đêm hôm qua nên giọng Quang xồm nghe ngầy ngật:

- Đứa nào chết? Thằng Trung... thằng Cường... hay thằng Học…?

Tức thì Quang bị lãnh một cái tát đau điếng nên phải mở hẳn mắt ra và nhổm dậy:

- Đồ khốn... ai cho phép mày nặng tay với tao thế?

Chửi xong. Quang xồm thanh minh:

- Gần sáng mới ngủ được một chút lại còn đến đây quấy rầy. May mà tao đã nhìn thấy mày, thu hồi “ngũ lôi chưởng” lại...

Nghe nói, Siêu vội lùi ra xa:

- “Ngũ lôi chưởng” của mày cất để dành chừng nào xảy ra sự cố hẵng xài. Bây giờ, mau đánh răng rửa mặt đi với tao tới nhà mấy thằng kia.

Quang xồm hấp háy đôi mắt, nhìn Siêu bằng nét mặt nghiêm trọng:

- Nói vậy có án mạng thiệt hả?

Siêu gật mạnh đầu:

- Thiệt! Bộ nãy giờ tao nói giỡn với mày sao?

Đôi mắt Quang trợn ngược:

- Thế có nghĩa là... một trong ba thằng kia đã bỏ chúng ta?

Đến lượt Siêu kinh ngạc há hốc mồm:

- Mày vừa nói cái gì?

- Thì chẳng phải thằng Trung, thằng Học hay thằng Cường bị chết ư?

- Nguồn tin từ đâu thế?

- Chính mày đã nói lại còn bày đặt hỏi nữa hả?

- Ê, đồ vu khống.

- Sao chối mau vậy thằng quỷ sứ! Dù đang ngái ngủ tao cũng nghe thật rõ ràng là...

Siêu ngắt lời Quang xồm:

- Rõ là cái đầu bư nhà mày. Thử nhắc lại nguyên văn coi.

Quang xồm xoa chiếc cằm có đầy những cọng râu lún phún, nheo mắt nói:

- Bộ nhớ của tao thuộc loại tốt nên nó đã ghi âm lại lời mày vào đây không sót chữ nào. Hãy nhóng tai lên mà nghe đây nè. Chẳng phải mày đã nói... dậy mau, có một vụ án rất nghiêm trọng xảy ra...

Siêu bật cười khanh khách bật dậy chận ngang lời tường thuật của Quang xồm:

- Há… há... há... thế mà cũng tự cho rằng mình thính tai, tỉnh táo. Tuy là tao có nói như vậy nhưng đâu phải biểu thằng ôn dịch kia chết chứ. Mà nó chết vì cái gì được chứ?

Quang xồm nhún vai nói:

- Sợ ma. Chẳng phải đêm hôm qua tụi nó bị thót tim đến mấy lần đó sao.

- Tao với mày cũng có khác gì đâu nào. Vắt chân lên cổ chạy chối chết đến nỗi rơi cả dép. Sáng nay tao mới vừa tìm được.

- Rồi sao mày tin... có án mạng xảy ra đâu đó?

Siêu tròn vo chiếc miệng:

- Tin tức nóng hổi tao vừa nhận được cách đây nửa tiếng. Một vụ án chết người rất khủng khiếp.

Quang xồm ngắt lời Siêu:

- Nói mau lên, đừng dài dòng làm tao nôn nóng. Người chết kiểu gì mà mày cho là khủng khiếp hả thằng nhóc!

Siêu ném về phía Quang xồm một cái nhìn nặng như đá:

- Nhóc... mả tổ nhà mày! Lớn hơn tao được bao nhiêu tuổi mà ra vẻ “ông già” vậy? Mày muốn hiểu từ khủng khiếp tao dùng có đúng không thì hãy mau lẹ lên.

Dáng điệu của Quang xồm lề mề như thói quen vốn có khiến Siêu phải nhấp nhổm kêu lên:

- Trời đất. Chờ mày ra khỏi nhà thì hiện trường vụ án đã xong xuôi. Biết thế, tao qua rủ ba thằng kia đỡ mất công đứng đợi.

Đã quệt kem vào cây bàn chải đánh răng, Quang xồm còn buông xuống tự ái:

- Hối hận thì biến đi... cũng đâu có muộn. Tao còn đang muốn nướng tới trưa đây.

Siêu đột nhiên năn nỉ:

- Ngủ thì lúc nào mà hổng được... nhưng chuyện gay cấn thì lâu lâu mới xảy ra một lần. Tao xin mày đừng có làm hụt hẫng sự háo hức của tao. Nào, cầm bàn chải lên đánh răng đi.

Bị Siêu ép, Quang xồm vừa cà sát chiếc bàn chải vào răng vừa càu nhàu:

- Rõ lắm chuyện. Cứ làm như cả đời mới nhìn thấy người chết một lần vậy. Theo tao... nhìn thấy ma ép phê hơn.

Thật bất ngờ, Quang xồm làm cho Siêu giật gân:

- Ê hê... tao không đồng tình với lời ước mong của mày đâu nhé, thằng râu quai nón bờm xờm kia. Đúng là đồ khùng điên.

- Mày né tránh kiểu nào thì người chết rồi và ma cũng là một.

Siêu cố cãi:

- Tao biểu khác.

Quang cũng không chịu thua:

- Không thể khác mà hoàn toàn đúng nữa, thằng chết nhát kia ơi. Vì người chết rồi thì hồn lìa khỏi xác, mà đã lìa khỏi xác tức thì đã thành ma.

Tuy đã biết rõ ràng như thế, Siêu vẫn trợn mắt lên tựa đứa trẻ bị người lớn hù dọa. Giọng cậu nghe thảng thốt:

- Thật thế ư?

Quang khẽ lườm:

- Còn phải giảng giải nữa sao. Mày giả ngây không giống đâu.

- Vậy tao đếch cần đi coi nữa. Ngộ nhỡ cái hồn ma mới toanh ấy trông thấy tao đẹp trai kết môđen thì khổ đời.

- Nói tầm phào, gặp xui biến thành thiệt thì tha hồ trắng mắt. Thôi, đi nào.

Tự nhiên Siêu làm mặt ngẩn ngơ:

- Đi đâu?

Quang hậm hực:

- Thằng này buồn cười thiệt. Liệu có phải là con ma ngụ ở bụi tre nhà ông Cần đã nhập vào người mày?

Siêu nói giọng xìu xìu:

- Làm gì có chuyện ấy. Tao biết mình vẫn còn là thằng Siêu, còn mày là Quang xồm đây mà.

- Vậy mà tao ngó bộ dạng mày cứ tưởng đã thành người cõi trên rồi chứ.

- Hứ. Không tranh cãi thêm nữa.

Quang với chiếc áo mặc vào người rồi khoác tay bạn đi ra. Bên ngoài mặt trời đã lên cao tỏa sức nóng hầm hập làm tan biến làn khí mát buổi sáng. Siêu đưa tay xoa mặt:

- Tại mày rùa nên mới muộn thế này.

Quang hóm hỉnh:

- Bộ mày sợ người ta chia mất phần thịt của người chết hay sao?

Siêu rùng mình:

- Mày nói nghe gớm quá. Tao chỉ tò mò muốn nhìn xem họ chết như thế nào thôi.

- Thì cũng trợn mắt, lè lưỡi, mặt trắng bệch ra chứ có gì lạ đâu. Để tao làm thử cho mày coi.

Không chờ Quang kịp phát ra những động tác làm mình phải rợn tim, Siêu gạt đi:

- Tao không coi.

Quang xồm cười hì hì:

- Ghé rủ thêm ba thằng kia nữa chứ.

Siêu lại tiếp tục phẩy tay:

- Thôi đừng, mắc công mình làm tụi nó ăn ngủ không ngon rồi lâm vào hội chứng tâm thần thì phiền toái.

- Chà, có lòng tốt quá hén. Nhưng tao bảo đảm ba thằng nó nghe được không cám ơn mày đâu. Hổng chừng còn bị chúng nó mắng.

- Quang xồm ơi... nãy giờ mày đã ngốn của tao bao nhiêu là thời gian rồi đó! Thây kệ chúng... mình phải nhanh chân chạy tới chỗ xảy ra án mạng đi.

Nói rồi Siêu lôi thốc Quang chạy thật nhanh mà không cho bạn có thời gian trì hoãn bằng câu chuyện nào nữa. Năm phút sau, cả hai đã đến hiện trường vụ án là một bãi đất trống thường thanh vắng cả ngày lẫn đêm vì ít người qua lại. Tuy hai cậu tới muộn nhưng tử thi người chết vẫn còn nằm ở đó nên họ mặc sức nhìn. Nạn nhân là một cô gái có nhan sắc, dáng vẻ bề ngoài cũng rất sang, đã chết trong tư thế nằm nghiêng gục vào cái gò trông tựa như nhân vật trong cổ tích trầu cau mà khi còn bé vẫn thường nghe kể. Siêu gợn lên cảm giác ơn ớn, nói nhỏ vào tai Quang:

- Cô gái này chết uổng quá há mày.

Quang xồm tưng tửng chọc:

- Mày thấy “uổng” thì chạy tới khều cổ lệnh cho sống lại đi.

Siêu vừa dậm nhẹ đôi chân vừa khe khẽ la bạn:

- Mày tính hại chết tao sao thằng khốn, ở chỗ này đừng có dại mồm, dại miệng nghe.

- Sợ thì về quách đi, đứng sớ rớ đây làm chi?

Bị Quang đuổi, Siêu rất muốn nổi nóng nhưng không dám đành dịu giọng hòa bình:

- Mày làm ơn đừng tước đoạt sĩ diện đàn ông của tao trước mặt bàn dân thiên hạ chứ. Ở đây có biết bao người hiếu kỳ, chẳng lẽ thêm tao nữa là thừa sao?

Quang xồm vẫn luôn miệng làm bực Siêu:

- Tất nhiên là không thừa nhưng nhìn bộ dạng mày tao thấy mắc cở quá. Thanh niên trai tráng gì mà vừa gặp chuyện giật gân mặt mũi đã xanh lè. Không tin ư? Tìm tấm kính mà soi thử, biết đâu chừng mày lại là mục tiêu được chọn của hồn ma cô gái kia.

Quá sợ hãi bởi lời nói năng không kiêng nể của Quang, da mặt Siêu chuyển từ xanh sang tái xám. Cậu lắp bắp:

- Mày... im đi... thằng trời đánh. Có ngon thì tự chuốc lấy vạ cho mình đi đừng đổ nó qua tao.

Quang xồm thọc hai tay vào túi quần, nghênh mặt:

- Sợ gì nào. Chỉ sợ cô ta chê tao xấu vì có hàm râu quai nón. Phàm thì con gái thường ưng mấy thằng có dáng dấp thư sinh giống như mày.

Siêu cố phình to lá gan mình một lần để đối chọi lại:

- Nếu được thế thì tao cũng hân hạnh tiếp ứng ngay. Xem ra cô gái này cũng khá đẹp đấy chứ.

Vừa nói Siêu vừa liếc qua cái xác đang được bộ phận khám nghiệm tiến hành công việc mổ tử thi tại chỗ để lấy kết luận điều tra. Tự nhiên Siêu lùi dần ra xa vì cậu cảm thấy mình không có đủ can đảm để chứng kiến những điều mà người ta thường cho là rùng rợn.


Khi Quang và Siêu về đến nhà thì bọn Trung, Học, Cường cũng lò dò đến nơi. Vừa hạ mông xuống ghế ngồi, Học đã rên la ỏm tỏi:

- Khốn kiếp thật... đêm qua đứa nào thét lên tiếng “ma” làm tao chạy bán sống bán chết đến độ giẫm cả vào hàng rào kẽm gai rách cả quần và trầy trụa tay chân, phải đi chích ngừa phong đòn gánh, vừa đau vừa tốn mấy chục ngàn.

Quang ngó Trung cười khục khặc:

- Chính nó. Chẳng lẽ mày không biết thủ phạm đang ngồi kế bên sao?

Thấy ánh mắt Học dán vào mình. Trung vội vàng nhổm dậy nhưng đã bị Cường ấn xuống với lời trấn an:

- Nó hỏi thế chứ có nhai sống được mày đâu. Tao cũng là nạn nhân của tiếng la hoảng đêm qua vậy. Mày nhìn đây, chân tao bị trẹo phải cột dây đây nè.

Khuôn mặt Trung méo xẹo:

- Tao đâu có muốn làm cho mọi người ra nông nổi... chỉ tại tao đã nhìn thấy ma thiệt mà.

Quang xồm tiến lại gần vuốt mũi Trung, điệu bộ hơi hợm hĩnh:

- Mày biểu thấy ma thì miêu tả lại cho cả bọn nghe coi.

Tiếng Trung hơi đứt quãng:

- Thì... đại để... nó là… cái khối đen hoặc trắng... lẫn lộn trong bóng đêm.

Vừa nghe qua, Quang xồm đã cười ngả nghiêng đến nỗi xô Siêu té xấp mặt xuống bộ phản.

- Hắc… hắc... nếu kết luận theo sự mô tả của mày thì ma và người phải nhiều ngang với nhau.

Trung chưa hiểu ra nên lập cập kêu lên:

- Lời mày làm tao nghe phát ớn, dân số người và ma mà bằng nhau thì ngày tận thế tới gần rồi.

- Đó hoàn toàn là do mày nói chứ hổng phải tao à nghen. Ai biểu mày tự cho mọi khối đen hoặc trắng nhìn thấy được trong đêm đều là ma.

Bị vặn lại, Trung lắp bắp cải chính:

- Tao… đâu có... kẻ thu gom tất cả chính là mày.

Siêu lóp ngóp bò dậy, bênh vực Trung:

- Phải đó... tao làm chứng thằng Quang xồm thổi phồng câu chuyện.

- Thì sao nào? Mày chỉ giỏi tài gió bên nào nghiêng bên ấy. Tao cầu vong hồn cô gái vừa chết ở cái gò bám theo mày để mày được nếm chút mùi vị của sự sợ hãi là như thế nào.

Lời Quang chưa kịp dứt thì toàn thân Siêu đã toát ra chất nước làm cơ thể cậu nghe lạnh cứng. Thật khốn kiếp... tại sao thằng Quang lại cứ nhè mình mà chọc thế! Siêu chửi thầm trong bụng, song ngoài miệng phải van xin:

- Tao lạy mày Quang ơi! Mày muốn đùa kiểu nào cũng được, nhưng đừng đụng chạm tới vong linh của người ở thế giới bên kia. Bởi nếu họ mà sống khôn thác thiêng thì chúng ta sẽ không được yên thân đâu.

Âm giọng của Quang xồm oang oang:

- Mẹ kiếp. Mới chỉ nói như thế mà mày đã sợ vãi đái rồi ư. Cùng lắm bị vật chết sớm vài năm làm con ma trai tráng còn hơn là trở thành hồn ma lão.

Chân tay Siêu run lẩy bẩy thấy rõ:

- Mày càng mở miệng thì lại càng phạm thượng. May mà đã về nhà rồi chứ còn đứng ở chỗ gò tao tin chắc mày sẽ bị phạt nhãn tiền ngay tức khắc.

Vốn bản tính ngang ngạnh nên Quang xồm ưỡn ngực:

- Tao cóc sợ. Mày nhìn coi tao có phải là loại chết nhát như mày không?

Siêu tức khí nói thách:

- Không chết nhát thì trở lại chỗ cái gò mà cầu hôn với ma cô gái. Tao nhận thấy mày có vẻ xứng đáng làm rể Diêm Chúa đấy!

Quang xồm không nhún nhường mà vỗ cả hai tay vào ngực mình:

- Tất nhiên bộ vó của tao phải ngon cơ hơn mày rồi. Thoạt đầu tao cũng đã có ý định này...

- Thì bây giờ cũng chưa muộn, mày lập tức quay lại cái gò ấy đi.

Đang ngồi im. Học vội bật dậy can gián Quang khi thấy thằng bạn dợm đứng:

- Không còn gì ở đó nữa đâu mà mày định tới. Lúc nãy tụi tao đến nơi nhưng xác chết đã được đưa đi rồi.

Điệu bộ Quang xồm thật buồn cười do chiếc miệng ngoác lớn:

- Ủa, sao đưa đi mau dữ vậy? Mới vừa xong, tao và thằng Siêu còn thấy mà.

Nghe qua Siêu thở phào tựa như người vừa trút xong một gánh nặng quá tải:

- Vậy là tốt. Cô ta được gia đình đưa về chôn cất, không phải trở thành một oan hồn vất vưởng lang thang rồi nghịch ngợm đi trêu ghẹo người ta.

Chộp lấy câu nói của Siêu, Quang xồm lại tiếp tục hù dọa:

- Tao cam đoan xác đi chứ hồn thì chưa đi. Tụi mày muốn chứng minh thì theo tao đi ra đó!

Mặc cho Quang xồm thúc giục, không một ai trong bọn đồng tình với cậu trong trò đùa này nên tất cả đều ngồi im đưa mắt ngó nhau. Quang nôn nóng quát tướng:

- Bộ tụi mày mọc rễ xuống ghế hết rồi ư?

Học nhích người thật nhẹ:

- Tao không mọc rễ mà bị đau chân.

Cường vội vàng lên tiếng:

- Tao cũng thế. Bị trật gân như vầy đi đứng thật khó khăn.

Thấy ánh mắt Quang quét qua mình, Trung gợn lên cảm giác ớn lạnh nhưng vẫn bị tóm gáy:

- Còn mày thì sao “thỏ”?

Vịn vào thái độ coi thường ấy, Trung phản ứng liền tay:

- Nếu bị coi là thỏ thì tao đâu cần phải dời gót ngọc theo mày.

Quang đẩy mông Trung buộc đứng dậy:

- Dẫu là gì thì mày cũng không thể khước từ. Thêm một người là thêm một thành viên.

Trung le lưỡi liếm vành môi khô khốc:

- Tao rất dị ứng với những trò đùa quái đản của mày. Nếu khoái làm chuyện hơn người thì mày cứ việc sôlô một mình, làm ơn tha giùm bọn tao đi đừng lôi đứa nào vào cuộc.

Nghe Trung bảo thế, Quang lập tức chửi thề:

- Mẹ kiếp... có một đám bạn nhút nhát như tụi mày thật là hổ thẹn. Thanh niên trai tráng gì vừa nghe lạnh gáy đã co thắt ruột gan, chân run không bước nổi. Mẹ kiếp... coi tao đây, thằng Quang xồm này chưa hề biết sợ một thứ gì. Tao sẽ tự tới chỗ cái gò một mình xem hồn ma cô gái ấy có dám hiện ra nhát tao không. Mỗi lời của Quang xồm thốt ra đều gây khó chịu và làm tăng thêm cơn sợ nơi các bạn, song vì hiểu rõ cá tính ương ngạnh xưa nay của nó nên chẳng ai thèm can gián. Rất lâu sau, Siêu mới nói:

- Mày cứ việc làm theo ý mày muốn, chỉ xin đừng để liên lụy đến bọn tao.

Quang xồm tống cho Siêu một cái đạp thật đau:

- Thứ nửa mùa như mày hãy coi chừng. Thường thì các âm hồn chỉ thích bám theo những kẻ vừa tỏ ra mình bạo, lại vừa nơm nớp để lòi cái nhát chứ không ưa đứa cứng đầu hoặc có lá gan bong bóng trời mưa.

Siêu cố tình nổi giận để tìm cơ hội thoát thân. Cậu trừng mắt quay phắt người ra cửa:

- Tao đếch thèm đứng đây để nghe mày lảm nhảm những câu điên khùng nữa. Về nhà phi một giấc tới chiều cho nó sướng cái đời.

- Ai cho... ai cho phép mày về...?

Quang xồm không để yên toan nắm áo Siêu kéo lại nhưng cậu đã nhanh chân chạy thẳng một mạch mà chẳng hề quay đầu. Còn lại bốn thằng, Quang xồm đảo mắt một lượt rồi to giọng:

- Trong số tụi bay có đứa nào ủng hộ tao?

Chỉ có những đôi mắt mở to lên nhìn Quang chứ hoàn toàn không có câu trả lời nào đáp lại. Tức tối Quang phồng mồm lên chửi toáng:

- Đồ chết nhát cả lũ. Tao thề rằng nếu vắn số hơn tụi bay, tao nhất định không để cho một đứa nào yên thân.

Đúng là một câu thốt hàm hồ nhưng lại khiến cho Trung, Học và Cường bị một phen rung động. Cả ba cậu không lên tiếng nhưng trong lòng thì đua nhau mắng thầm thằng bạn ngỗ ngược chẳng hề biết kiêng nể là gì.

Copyright © 2011 XQWAP
Bookmart